TRÁNG ĐOÀN TRƯỜNG SƠN (KonTum) CÙNG AE HĐ DU XUÂN VỀ BIÊN THÙY

 

"Nghênh ngang một cõi biên thuỳ... " Truyện Kiều - Nguyễn Du

Sáng sớm hôm sau ae đoàn của Tr Nguyễn Lê Phương đến chúc xuân Tráng đoàn Trường Sơn và được Tr Lê Văn Quyền và Tr Lê Thanh xây dựng một chương trình đầu năm "Du xuân vùng biên" đậm sắc Hướng đạo về Ngọc Hồi, xã Bờ Y vùng tam biên nơi ấy có cột mộc biên giới của 3 nước Việt Nam – Lào – Camphuchia,

Một chương trình đầu năm đầy ý nghĩa đã gợi lên ae trong đoàn sự háo hức và phấn chấn. Trong tâm thức người Việt Nam, ngay từ thuở hồng hoang biên giới là một nơi linh thiêng "Nam quốc sơn hà Nam đế cư - Tiệt nhiên định phận tại thiên thư", nơi đó lưu lại chứng tích, công lao dựng nước và giữ nước của tổ tiên, đặc biệt nơi đây là vùng tam biên. Một nơi được mệnh danh tiếng gà gáy 3 nước cùng nghe, nơi mà với 120 bậc tam cấp và chỉ cần một bước chân chúng ta có thể đi vòng qua 3 nước

Dọc đường những địa danh Dắk Tô - Tân Cảnh cuộc sống sầm uất, nhà cửa kiên cố san sát . Xe chạy qua đường đèo ngoằn ngoèo những rặng núi dãy Trường Sơn thoai thỏai trải dài, những dấu tích chiến tranh như Sân bay Tân Cảnh, căn cứ Đăk Tô đã lùi sâu vào dĩ vãng nhường chỗ cho cuộc sống mới của bà con người dân tộc thiểu số. Nhưng ae trong đoàn đều cùng một dòng suy nghĩ đau lòng là những đồi núi trọc, xơ xác nhiều quá. 11h00 đoàn đến cột mộc biên giới của 3 nước nơi đây, ngày xưa hoang vu bom đạn, không một dấu chân người. Hiệp ước xác định Giao điểm đường biên giới giữa nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam, Vương quốc Campuchia và nước Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Lào được ký ngày 26-8-2008 tại Hà Nội khởi công ngày 29/11/2007, khánh thành ngày 18/01/2008 . Vị trí cột mốc nằm ở độ cao 1.086m, trên một đỉnh đồi lồng lộng giữa trời xanh. Cột mốc đặc biệt này mang số hiệu 2007, là một khối đá granit nặng 1 tấn, cao 2 mét, được vạc thành ba mặt hướng về ba nước. Một giao điểm của 3 nước là tỉnh Kon Tum (VN), tỉnh Attapư (Lào), tỉnh Ratanakiri (Campuchia), cách cửa khẩu quốc tế Bờ Y 10km, cách thành phố Kon Tum 90km. Cả vùng đồi núi của người KDong huyền thoại nhiều truyền thuyết về 7 cô gái với vua Hổ trên tảng đá Mô Yang (đá trời) hay thác Đon Chor (Đón chờ)...
NHỮNG CHIẾC KHĂN QUÀNG HĐVN TRÊN CỘT MỐC TAM BIÊN.

Đứng ở đỉnh đồi lộng gió tầm mắt xa ngất được bao bởi núi rồi núi liền nhau, không có nhà cửa chỉ có một số công trình công cộng trên dãy đất của 3 miền. AE trong đoàn và Tráng đoàn Trường Sơn với đồng phục ngành Tráng HĐ VN đứng trên phần đất Việt Nam hướng về cột mốc. Trong phút im lắng ấy chỉ có gió không phân biệt ranh giới mỗi ae một suy nghĩ nhưng chắc chắc cùng một dòng cảm xúc tự hào về dân tộc, nơi đây là ranh giới, là công sức của tiền nhân, của cha ông chúng ta trong công cuộc xây dựng và bảo về tổ quốc. Gió thổi vừa đủ những chiếc khăn mầu đỏ bay phấp phới, nắng Xuân trên biên giới cũng không gắt cảnh vật càng thêm đẹp và chúng tôi lại càng tự hào LẦN ĐẦU TIÊN AE HĐVN ĐÃ ĐẶT CHÂN LÊN VÙNG ĐẤT LỊCH SỬ NẦY (giao điểm của 3 nước - cột mốt tam biên). Phải nói là tự hào thật, đẹp thật , thiêng liêng thật – đồng phục ngành Tráng HĐVN ngay tại giao điểm quốc tế 3 nước với cột mốt biên giới bằng đá hoa cương (thường cột mốc có 2 mặt nhưng nơi đây cột mốc có đến 3 mặt mỗi mặt là giới hạn chủ quyền của mỗi nước). Rồi ... chỉ cần MỘT BƯỚC CHÂN, những người ae HĐ chúng tôi đã đến đất Campuachia, bước sang bên phải ae chúng tôi đứng trên đất Lào còn gì hạnh phúc và vui hơn hôm nay tại nơi nầy. . Đứng trên bệ mốc, đưa mắt nhìn mênh mang núi rừng nối liền ba nước, lòng dâng trào một cảm xúc biên cương, nhất là vào những buổi chiều tà sương buông mờ mịt hay những ngày mưa trắng xóa biên thùy Trong tôi giây phút ấy lay động một cách kỳ lạ nhìn sang bên đất Cam Puchia, bên đất Lào không khác mấy núi liền núi, núi chồng núi... cây vẫn xanh, dòng suối vẫn chảy không phân biệt của ai cả. Ngọn gió thì vô tư thổi suốt cả 3 nước. Một con chim rừng cũng vậy ăn trái cây nước nầy thải bên nước kia... sự hữu hình và vô hình đang xen lẫn trong tôi.

Tự dưng tôi nhớ đọan thơ của một anh "lính thú biên phòng" trước 1975 đồn trú tại đây đã có những câu thơ:

Trường Sơn nhón gót trông Lào Hạ
Mù cuối chân mây sắc lá rừng
Sừng sững bắc phương thành núi dựng
Đụng đầu dội ngược gió mây xuân
Xuân đến áp lưng sườn đá dựng
Nhìn rừng vây núi núi vây mây

xem ảnh bấm vào đây

Gửi nhận xét của bạn